Sợ thời kì
Sẽ không còn vọng bên tai những lời trìu mến, ân cần, khẩn thiết vậy nữa. Ngày Chủ nhật, bao giờ mẹ cũng rụt rè bước lên gác, chỉ đứng phía sau đứa con trai đang cặm cụi đọc sách, hỏi khẽ: “Trưa ăn cơm không để mẹ nấu?”. Hỏi xong, nhón chân bước xuống, như thể sợ con trai mình xao nhãng một công việc cực kỳ quan yếu. Dù không hỏi, người mẹ không dám hỏi, nhưng lòng muôn ngàn âu lo: “Vì sao lại bỏ cơm?”.
Thời gian không đủ lao vào những cuộc vui thâu đêm với men say khật khưỡng, với âm nhạc và phấn sáp, hay chìm vào những nỗi khổ đau siêu hình.
Biết rằng, câu hỏi này, một ngày nào đó sẽ không còn được nghe nữa.
“Trưa ăn cơm không để mẹ nấu?”. Ấy vậy nên có lúc người con vụt bỏ cuộc vui chạy về với mẹ, trước sự ngỡ ngàng của mọi người, cũng bởi: “Chẳng có gì níu kéo anh rời khỏi cơn mê/ Ngoài một điều duy nhất/ Mẹ/ Vâng, mẹ tựa cửa mẹ nhân đức mẹ nhẫn nại như đất/ Chờ anh về từ lúc chiều đã khuất”.
Nhưng đừng quên, với người mẹ, con là số một, chồng chỉ đứng vị trí thứ hai. Ảnh: Khắc Hiếu Có những lúc, đã khuya, người con về nhà trong cơn say rũ, người mềm oặt chỉ chực ngã vật ngã nhào, bỗng tỉnh như sáo khi nghe câu hỏi của mẹ: “Con về đó hả?”, lòng chất đầy hối hận, tự hứa tương lai sẽ không còn nữa, tương lai con sẽ “tử tế” hơn.
Người con cũng chẳng còn trẻ. Người mẹ đã già rồi. Và hiện, câu hỏi: “Có đi đâu không? Mẹ nấu cơm”, chắc sẽ không còn kéo dài nữa.
Niềm vui của người phụ nữ lúc về già, tưởng rằng, chỉ có thế. Thế mà người mẹ không dám phiền nhiễu.
Từng ngày, người mẹ nấu cho ăn và chỉ cần nhìn qua mâm cơm là biết tâm tình buồn vui trong thâm tâm người con.
Về nhà ăn cơm mẹ nấu. Tình cờ hôm nọ đọc được câu tục ngữ, thấy lạ: “Mười mặt con chưa hẳn là chồng”. Tấm lòng người mẹ là vậy.
Nếu được hỏi, người con sẽ trả lời ra sao? Chẳng thể. Nhưng nếu con mình “lỡ dại” làm chuyện “ngoài luồng” ấy, tức tốc người mẹ sẽ dang rộng tay, bởi đó là cháu nội, giọt máu của con trai mình. Đã có những cuộc liên hoan trường giang đại hải những sơn hào hải vị nhưng cũng phải lặng lẽ tìm cách tháo lui để về nhà.
Khi chưa có chồng, thương bác mẹ, lo cho chị cho em; lúc có chồng lại lo cho chồng, cho con. Mà thật ra người con có làm gì ra hồn đâu, chỉ là viết dăm chữ kiếm cơm mỗi ngày.
Do đó, có những lúc khốc liệt đớn đau: “Sầu tình cơm chẳng muốn ăn / đã bưng lấy bát lại dằn xuống mâm”, cũng phải cố nuốt, để an lòng mẹ.
Nếu cần, họ chỉ giữ lại con mà quên phứt cái lão chồng cà chớn kia… Với con thì không bao giờ, dẫu nó hư hèn nhất.
Người mẹ đã già rồi. Ăn đời ở kiếp với nhau không hẳn do hai người đã có con. Đa số là vậy. Lê Minh Quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét